Phía sau chiếc xe lăn là cả một “gia đình lớn”

Tôi vẫn thường ví von công việc thủ quỹ của mình giống như người giữ nhịp cho những con số, thầm lặng nhưng chưa bao giờ được phép sai sót. Thế nhưng, có một ngày, chính “nhịp sống” của tôi bỗng nhiên khựng lại.

Sáng ngày 13/04/2025 – một buổi sáng mà tôi sẽ chẳng bao giờ quên được. Sau một đêm ngủ dậy, đôi chân vốn dĩ vẫn đưa tôi đi làm mỗi ngày bỗng nhiên không thể đứng vững. Cảm giác bất lực bủa vây khi đôi bàn chân không còn nghe theo mệnh lệnh của khối óc. Tôi xin làm việc tại nhà và chiều hôm đó bắt đầu hành trình mà sau này tôi gọi là “cuộc chiến với chính mình”.

Bác sĩ chẩn đoán tôi mắc bệnh miễn dịch, một căn bệnh rất khó chữa. Những ngày sau đó là chuỗi ngày dài đằng đẵng tôi tìm kiếm hy vọng ở khắp nơi. Từ Hoàn Mỹ, Đa Khoa, đến Bệnh viện 199, Gia Đình, Y học cổ truyền, và cả những thầy lang mà mọi người mách bảo. “Có bệnh thì vái tứ phương”, ai chỉ đâu tôi đi đó, lòng chỉ mong sớm được đứng vững trên đôi chân mình để lo cho cuộc sống và công việc còn dang dở.

Chị Hương (áo đỏ) cùng đồng nghiệp tại phòng Kế toán (AF) Đà Nẵng

Căn bệnh chuyển nặng khiến việc đi lại trở thành một cực hình. Tôi không thể đi xe máy, phải gắn bó với những chuyến Grab suốt nhiều tháng trời. Và cũng chính trong những ngày tháng u tối nhất ấy, tôi nhận ra mình không hề đơn độc.

Tại văn phòng FPT Software, chiếc xe lăn đã trở thành “người bạn đồng hành” bất đắc dĩ của tôi. Nhưng tôi chưa bao giờ phải tự mình lăn bánh trong sự cô quạnh. Những người đồng nghiệp tại phòng Kế toán (AF) yêu quý đã trở thành “đôi chân” thứ hai của tôi.

Tôi làm sao quên được hình ảnh các em Xuân, Nam, Thư, Hằng, Trang, Tùng, Hà, Thắng, Dân, Cảm… những người trẻ đầy nhiệt huyết đã chẳng ngại ngần giúp đỡ tôi. Người thì đẩy xe lăn đưa tôi lên phòng làm việc, hết giờ lại đẩy xuống tận xe bus. Người thì đi mua cơm mang đến tận bàn vì biết tôi đi lại khó khăn. Có em lại tranh thủ đi gửi thư giúp, đi ngân hàng hộ để công việc của tôi không bị gián đoạn.

Giữa những cơn đau dai dẳng của bệnh tật, tình thương yêu của các em chính là liều thuốc giảm đau hiệu quả nhất. Tận đáy lòng mình, chị cảm ơn các em nhiều lắm!

Trong lúc khó khăn chồng chất, khi chi phí chữa trị trở thành gánh nặng, tôi lại một lần nữa xúc động trước sự quan tâm từ tổ chức. Chị Bội Ngọc – Chủ tịch Công đoàn FPT Software Đà Nẵng đã thay mặt Quỹ Người FPT Vì cộng đồng đến thăm hỏi và trao tặng món quà 10 triệu đồng. Với nhiều người, đó có thể là một con số, nhưng với tôi lúc ấy, đó là sự công nhận, là sự vỗ về, và là nguồn kinh phí quý giá giúp tôi vơi bớt nỗi lo toan trong cuộc sống.

Đúng là chỉ có ở FPT, tình người và tình đồng đội mới được gieo mầm ấm áp đến thế. Chính sự tiếp sức ấy đã giúp tôi vượt qua tất cả.

Hôm nay, khi ngồi viết lại những dòng này, tôi thấy mình thật may mắn. Sức khỏe của tôi đã đỡ hơn rất nhiều, tôi không còn phải gắn bó với chiếc xe lăn nữa, việc đi lại cũng đã dần ổn định.

Cảm ơn FPT, cảm ơn Quỹ Người FPT Vì cộng đồng và đặc biệt là các bạn phòng AF yêu quý đã luôn ở bên, để tôi hiểu rằng: Dù nghịch cảnh có lớn đến đâu, chỉ cần có tình thương và sự thấu hiểu, chúng ta đều có thể đứng vững và bước tiếp.

Dương Thị Thanh Hương (AF Đà Nẵng)

Tags
Show More

Leave a Reply

Your email address will not be published.

Related Articles

Close